| Cậu bé không chân và ước mơ làm thầy giáo |
| Thứ sáu, 16 Tháng 4 2010 13:43 | ||
Bị chất độc đioxin “cướp” đi đôi chân, hàng ngày, cậu bé Tô Thành Nam phải đến trường trên chiếc xe lăn. Nhưng trong em luôn cháy bỏng một ước mơ được “đứng” trên bục giảng, được làm một người thầy giáo.
Nam sinh năm 1997 ở thôn Đồng, xã Nguyên Khê (ngoại thị Đông Anh, Hà Nội). Từ khi sinh ra em đã phải chịu những bất hạnh do di chứng của chất độc màu da cam. Chất độc quái ác đã “lấy mất” đôi chân em, khiến em không thể tung tăng chạy nhảy như bao đứa trẻ khác.Tay trái Nam bị rạch sâu ngón trỏ và ngón giữa, tay phải thì lại bị dính ngón giữa và ngón áp út. Mọi hoạt động đều rất khó khăn. “Thằng Nam ngoan lắm. Nhiều lúc thấy nó ngồi nhìn bạn bè đùa vui, mặt buồn rầu, tôi cũng thấy tội cho nó lắm. Nhưng biết làm sao được, chất độc này nó quái ác thế đấy, sao nó không hành tôi mà lại trút hết vào thằng Nam” - ông nội Nam day dứt nói. Ước mơ làm thầy giáo Bây giờ, mọi hoạt động của Nam đều gắn với chiếc xe lăn. Tuy vậy, Nam vẫn có thể giúp bố mẹ những việc nhỏ trong gia đình như quét nhà, lau ấm chén… Hàng ngày, Nam vẫn chăm chỉ học vi tính Tuy còn nhỏ nhưng Nam rất ham học vi tính. Máy tính của bố để ở nhà, em mày mò tự học. Bây giờ, Nam không chỉ có thể soạn thảo văn bản mà còn có thể sử dụng thành thạo mọi chương trình đơn giản trong máy tính. Ước mơ lớn nhất của em là trở thành một thầy giáo dạy vi tính. Em ngập ngừng khi thổ lộ ước mơ ấy của mình vì với em, đó là một cái gì đó quá xa vời. Nam rất ngưỡng mộ thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, người thầy viết bằng chân, và coi đó là thần tượng, là mục tiêu để mình phấn đấu. Hàng ngày em cố gắng học thật tốt trên lớp và rèn kỹ năng sử dụng máy vi tính ở nhà để biến ước mơ của mình thành hiện thực. |











