| Tôi đã bị người yêu "cống nạp" cho sếp! |
| Thứ sáu, 13 Tháng 5 2011 02:01 | ||
Vì quá hiểu và tin tưởng nhau nên tình yêu của chúng tôi rất bền chặt. Dù có những lúc giận hờn hay hiểu lầm đôi chút nhưng chúng tôi đều rất dễ hòa giải. Có thể nói trong tình yêu, chúng tôi là một cặp ăn ý. Trong suốt bốn năm trời ăn học ở trên này, chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, bao nỗi vất vả khi phải sống xa nhà. Có những lúc phải đi làm thêm từ chiều đến tận khuya mới trở về nhà. Nhưng chúng tôi luôn động viên nhau cùng cố gắng. Bốn năm trôi qua, cả hai chúng tôi đều đã ra trường mang theo những tấm bằng loại khá. Cũng như những người bạn khác, chúng tôi đều hiểu rằng chỉ có trụ lại đất Hà thành này thì mới có cơ hội phát triển. Vậy là một lần nữa, chúng tôi lại cùng nhau ở lại Hà Nội để tìm việc làm. Những ngày đầu mới ra trường, cầm trên tay tấm bằng Đại học. Tôi và anh đã cùng gửi đi rất nhiều bộ hồ sơ nhưng đều chưa có kết quả. Ở nơi này đòi hỏi phải có hộ khẩu Hà Nội, ở nơi khác đòi phải có kinh nghiệm trong nghề,... rất nhiều khó khăn và rất nhiều lí do để từ chối. Nhưng chúng tôi vẫn không hề nản chí, chúng tôi vẫn vừa đi làm thêm vừa đợi kết quả tuyển dụng. Cuối cùng anh cũng xin được việc làm trong một công ty tư nhân chuyên về bất động sản, còn tôi thì vẫn đi làm gia sư để kiếm thêm tiền trang trải sinh hoạt hàng ngày. Sau một thời gian thử việc ở công ty, anh đã được nhận vào làm nhân viên chính thức. Anh dần dần có những mối quan hệ đồng nghiệp ở nhiều chức vụ khác nhau. Có thể nói trong công việc, anh là người cầu tiến và rất muốn trở thành người thành đạt. Còn tôi thì vẫn lẹt đẹt là một cô gia sư chưa tìm được việc làm. Trong suốt bốn năm học Đại học, chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, bao nỗi vất vả khi phải sống xa nhà. Rồi một ngày anh nói muốn giới thiệu tôi với sếp của anh. Anh đã xin cho tôi một công việc nhàn hạ ở văn phòng và muốn tôi đi ăn tối cùng để bàn bạc công việc cụ thể. Tôi vui vẻ đồng ý vì tin tưởng anh và cũng vì tôi đang rất cần một việc làm. Buổi tối hôm đó, chúng tôi đến một khách sạn sang trọng. Một bàn tiệc thịnh soạn bày ra, trên bàn còn có cả rượu vang, hoa hồng và nến. Sau khi trao đổi một vài thông tin, chúng tôi cùng uống rượu và cùng thưởng thức những món ăn liên tiếp được bày ra. Dù không uống được rượu nhưng do anh đỡ lời nên tôi cũng uống nhấp môi để không làm mất lòng sếp của anh. Sau khi ăn xong món súp khai vị, khi người hầu bàn vừa dọn món ăn chính ra thì đầu tôi bắt đầu choáng váng, hai mắt hoa lên, nhìn mọi vật xung quanh cứ mờ mờ ảo ảo. Cho đến khi cả người tôi bắt đầu mềm nhũn ra không thể cử động được thì người đàn ông kia cầm lấy tay tôi quàng qua cổ và đưa tôi lên một phòng trong khách sạn. Khi mà tôi chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cánh cửa phòng đã đóng sập lại, chỉ còn tôi với ông ta. Trong cơn mê mê tỉnh tỉnh, tôi cảm nhận được đôi bàn tay của hắn cứ mơn trớn khắp cơ thể tôi, những cơn đau thắt, những tiếng cười sặc sụa của hắn cứ ám ảnh trong đầu tôi. Dù muốn thoát khỏi cơ thể to mập của hắn đang đè nặng lên cơ thể tôi nhưng tôi không còn đủ sức. Nước mắt tôi trào ra và tôi cắn răng chịu đựng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, chỉ còn mình tôi trên giường với chiếc chăn mỏng manh đã được đắp hờ trên người. Nhìn những vệt máu loang lổ trên tấm ga trải giường mà lòng tôi quặn thắt. Chiếc gối mà tôi nằm vẫn còn đọng những giọt nước mắt tôi khóc suốt đêm qua. Tôi trở về phòng trọ trong tâm trạng buồn bã và rất nhiều cảm xúc mâu thuẫn đan xen nhau. Trong suốt vài ngày sau đó anh cũng không hề gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm tôi. Tôi đến tìm anh thì anh chỉ im lặng, không một câu xin lỗi. Tôi biết anh đã không còn cần tôi nữa. Tôi đã trở thành một công cụ, trở thành bàn đạp để anh thăng tiến trong công việc. Một tuần sau đó tôi được biết anh đã được lên chức trưởng phòng và cũng đã có người yêu mới làm cùng công ty. Vậy là tôi đã hiểu, chỉ vì tham vọng, ham danh lợi mà anh sẵn sàng hi sinh người mình yêu. Tôi đã trở thành một công cụ, trở thành bàn đạp để anh thăng tiến trong công việc. Khi mà cả hai bên gia đình bố mẹ tôi và anh đã đều đồng ý chỉ còn chờ ngày chúng tôi đăng kí kết hôn thì anh lại đem tôi dâng hiến cho người khác không một chút thương tiếc. Giờ đây tôi chẳng còn gì cả. Tôi không biết phải làm gì tiếp theo nữa, trở về quê hay là tiếp tục ở lại cái nơi đầy rẫy những kẻ cơ hội này? Tôi đã tin tưởng anh, tin vào tình yêu của tôi với anh để giờ đây người làm tôi đau khổ nhất lại chính là anh. Tôi chỉ còn biết trách bản thân mình quá ngu ngốc, đặt quá nhiều niềm tin vào tình yêu để giờ đây mất tất cả. Tôi hận anh... Suốt cuộc đời này tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Bạn muốn được chia sẻ những tình huống oái oăm trong công việc, những vấp ngã và đau khổ trong tình yêu hay những niềm vui nho nhỏ của mình trong cuộc sống thường nhật? Hãy gửi những bài viết của bạn về cho chúng tôi theo địa chỉ Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. để chúng tôi có thể chia sẻ cùng bạn!
|















