|
Hãi hùng trẻ mới lớn tự hành xác |
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 11:09 |
 Bị điểm kém, bất hòa với bạn bè, bố mẹ cãi nhau… một số thanh thiếu niên tự tìm đến một thú vui man rợ: cắt rạch lên cơ thể mình để vừa giải tỏa và vừa thể hiện bản lĩnh.
Trào lưu này đang len lỏi trong giới trẻ và gây ra những mối họa khó lường. Vậy, vì sao nhiều tuổi teen lại thích làm đau
mình như vậy và đâu là liều thuốc “miễn dịch” cho sở thích quái gở này?
Tự rạch tay mình cho… đỡ đau
Tôi biết Lê Tiểu Linh thông qua một người bạn đã từng học với cô ở trường phổ thông trung học. Bố mẹ cô không hạnh phúc, năm Tiểu Linh 14 tuổi, họ ly dị nhau rồi mỗi người đi một hướng, Tiểu Linh sống với bà ngoại trong một căn nhà tạm bợ ở quận Long Biên.
Bà ngoại 70 tuổi nghễnh ngãng không thể quản lý nổi cô cháu gái đang bước vào tuổi mới lớn. Tiểu Linh tụ tập theo đám bạn hư hỏng, bắt đầu làm quen với những buổi chơi đêm, những trò “bay lắc”. Đến năm 16 tuổi thì Linh tuyên bố xanh rờn “đã từng ngủ hết với bọn con trai trong nhóm”. Linh trở thành “đồ chơi” của cả bọn: lắm khi chỉ cần một bữa ăn, vài thứ quần áo hay một viên “kẹo” (ma túy tổng hợp) là gã đàn ông có thể dắt cô lên giường ngay sau buổi gặp đầu tiên.
Ngay trong buổi đầu bố trí cho tôi tiếp xúc với Tiểu Linh, bạn của tôi đã được Linh nhờ đi mua giúp một hộp lưỡi dao cạo râu. Ban đầu cứ tưởng Linh dùng làm gì, đến hôm sau chúng tôi mới té ngửa ra là cô dùng nó để cứa vào cánh tay. Ngồi trong quán café, Tiểu Linh hồn nhiên đưa cánh tay có nhiều vết rạch chằng chịt còn ửng đỏ (dù trước đó đã nghe chuyện Linh cùng bạn bè rạch tay hành xác nhưng trong tình huống đi mua dao lam “tiếp tay” như thế, tôi hơi bị bất ngờ và không đoán trước được).
- Em không đau à? - Tôi hỏi.
- Đau chứ anh, nhưng còn hơn là ngồi nghĩ đời mình chán, còn đau lòng gấp vạn.
Tôi không dám hỏi tiếp vì sợ Tiểu Linh mặc cảm về hoàn cảnh không được may mắn. Một lúc sau, cô ngồi giải thích cho tôi cái cảm giác thích thú khi ngồi nhìn từng giọt máu ứa ra làm tôi dựng cả tóc gáy. Thật khó để nghĩ rằng một cô gái 18 tuổi lại đã có những suy nghĩ như một thành phần “không tiếc thân mình” như vậy.
|