|
Hãi hùng trẻ mới lớn tự hành xác |
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 11:09 |
 Bị điểm kém, bất hòa với bạn bè, bố mẹ cãi nhau… một số thanh thiếu niên tự tìm đến một thú vui man rợ: cắt rạch lên cơ thể mình để vừa giải tỏa và vừa thể hiện bản lĩnh.
Trào lưu này đang len lỏi trong giới trẻ và gây ra những mối họa khó lường. Vậy, vì sao nhiều tuổi teen lại thích làm đau |
|
Đọc thêm...
|
|
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 10:56 |
|
Một trong những dấu hiệu dậy thì ở bé gái là xuất hiện hành kinh. Khi mới “thấy đèn đỏ”, các em thường gặp những dấu hiệu “phập phù” - tháng ra máu nhiều, tháng ra ít, có tháng lại không thấy gì khiến các em lo lắng. Để khắc phục, Đông y có nhiều thang thuốc hay, bổ dành cho các em. |
|
Đọc thêm...
|
|
NÓI VỚI TUỔI MỚI LỚN: TÌNH YÊU CHÂN THẬT |
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 10:48 |
|
Không ít lần, phòng tham vấn nhận được những bức thư kêu cứu của các em, khiến các thầy thuốc hết sức lo âu và lúng túng. Một em viết: “Cháu 15 tuổi, vì một phút nông nổi trót “cho” hắn… Như vậy có thai không, cháu phải làm gì, làm cách nào để cho bỏ cái thai đó… Cháu còn đi học, |
|
Đọc thêm...
|
|
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 10:15 |
 Gần đây, chị Hoài (Gia Lâm, Hà Nội) thấy lo lắng vì cậu con trai 14 tuổi tự dưng trái tính trái nết, bố mẹ nói một tý đã nổi khùng, không đồng ý cái gì là hất tung đồ đạc. Nhiều lần, cậu bỏ đi chơi, 1-2 ngày mới về. Kìm chế sự tức giận của trẻ
Chị Hoài cho biết cậu vốn rất ngoan, nghe lời và chăm học. Nhưng gần đây, cô giáo đã mấy lần gọi điện kêu con lười học,
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ tư, 03 Tháng 2 2010 09:57 |
 Cậu và tớ quen nhau trong một dịp không-bình-thường. Và những cái gì không bình thường hay được nói là “duyên số”. Nhưng mỗi lần nghe cậu nói chúng ta quen nhau là nhờ duyên số, cảm giác sợ sệt lại dấy lên… Vì tớ không thích cậu còn cậu thì thích tớ. Cậu hay nói về duyên số… cũng chính là cậu muốn nói rằng cậu thích tớ. Còn tớ, chỉ muốn chúng ta là những người bạn bình thường và tớ sợ việc cậu muốn tình bạn tiến xa hơn. Tớ có thể cảm nhận điều đó rõ ràng dù cậu chưa bao giờ nói ra “ba từ kì diệu” cả. Tớ luôn lo lắng nghĩ xem mình phải làm gì để cậu đừng tiếp tục thích tớ, vì tớ sợ nếu một ngày nào đó cậu chính thức nói ra “ba từ kì diệu”, chúng ta sẽ đánh mất luôn cả tình bạn. Tớ bắt đầu để cậu chờ thật lâu. Mỗi lần cậu nhắn tin, tớ để cả nửa buổi mới thèm reply. Mỗi lần cậu pm tớ trên Y!M, không bao giờ tớ trả lời ngay lập tức mà để cậu đợi đến tận hai mươi phút – dù tớ chẳng bao giờ làm thế với những người bạn khác. Tớ biết mình quá đáng, song lại luôn tự biện minh rằng đó là cách tốt nhất tớ biết để khiến cậu đừng thích tớ nữa… Cho đến một ngày chính tớ phải chờ cậu. Hôm ấy có một chuyện xảy ra khiến tớ rất buồn. Tớ có nhiều bạn bè, nhưng không hiểu sao lúc ấy tớ lại chỉ nghĩ đến cậu và muốn tâm sự với cậu. Nhưng tớ cũng biết là không nên nhắn tin kêu cậu online, vì cậu sẽ tưởng bở khi biết mình là người tớ muốn tâm sự nhất. Vậy là tớ bắt đầu ngồi chờ trước màn hình máy tính. Tớ mong nhìn thấy nick cậu sáng lên, tớ chờ… mười phút… mười lăm phút… ba mươi phút… năm mươi phút… một tiếng rưỡi… Tớ nhấp nhổm trên ghế, tớ nôn nóng… và đến lúc ấy tớ mới chợt hiểu ra cảm giác chờ đợi khó khăn đến thế nào. Đã nhiều lần lắm rồi cậu chờ tớ online, tớ biết, nhưng tớ đã chỉ invisible một cách lạnh lùng. Và đã bao nhiêu lần rồi cậu phải chờ tin nhắn reply của tớ… còn tớ thì dửng dưng tận nửa ngày trời… Tớ ích kỷ lắm, phải không? Tớ vẫn thường tự hào mình là người nhạy cảm nên dễ nhận ra đứa con trai nào đang thích mình; và đã luôn đối xử với họ như cái cách tớ đối xử với cậu. Tớ đã dựa vào lý trí quá nhiều… đã suy nghĩ ra quá nhiều cách để những tên con trai không thích tớ nữa… mà vô tình để quên mất trái tim mình… Thật là vô lý nếu tớ cứ đối xử với cậu một cách không-bình-thường bằng cách bắt cậu phải chờ, trong khi tớ luôn muốn cậu là một người bạn bình-thường như những người bạn khác… … Rồi cũng đến ngày cậu không còn thích tớ nữa. Không thích nữa là không thích nữa, thế thôi… Trái tim cậu đã tự nhiên trở về nhịp đều đặn của nó mà không cần bất cứ một sự can thiệp nào. Thật may vì sau bao nhiêu trò ngốc nghếch của tớ, chúng ta vẫn ở đây, là những người bạn… Cậu nói đúng, duyên số đã đưa chúng ta gặp nhau. Giờ thì tớ hiểu, duyên số không phải chỉ thuộc về những người yêu nhau mà còn dành cho những người bạn… Tớ xin lỗi… và cảm ơn vì những lần cậu đã chờ đợi tớ. Cảm ơn cậu vì sau tất cả những trò ngốc nghếch của tớ, cậu vẫn còn ở đây… làm một người bạn luôn bên cạnh tớ. Cảm ơn cậu, cậu nhé. |
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp theo > Cuối >>
|
|
Trang 1 của 17 |